Tả ông em đang làm việc, làm vườn, đọc báo ngắn gọn hay nhất

Tả ông em đang làm việc, làm vườn, đọc báo ngắn gọn hay nhất

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ ÔNG EM ĐANG ĐỌC BÁO HAY NHẤT

Người gần gũi với tôi nhiều nhất trong có lẽ là ông nội, ba hay nói, hai ông con là “Thủy” với “Mộc”, hợp tính nhau là phải. Đúng thế thật, dù cách nhau một thế hệ, tôi luôn sẵn sàng chia sẻ và kể với ông mọi điều nhỏ nhặt trong và quan sát của mình, mỗi lần như vậy, ông đều lắng nghe và đưa ra những lời khuyên quý giá. Khoảng thời gian thích nhất trong tuần là mỗi chủ nhật cùng ông ra vườn chăm sóc vườn cây hoa, nơi ông đã đặt cả tâm huyết chăm chút từng cây nhỏ một. Vườn cây là công việc tự nguyện của ông, là thú vui tuổi già mà ông tìm đến, tôi rất thích nhìn ông chăm sóc vườn cây, lúc ấy ông trông như một người kỹ sư nông nghiệp tỉ mẩn với từng đứa con tinh thần của mình vậy.

Một ngày chủ nhật thời tiết mát mẻ. Không gian thật thoáng đãng và trong lành, đủ để ta có thể quên hết đi những mệt mỏi và căng thẳng của cả một tuần dài, thả mình vào với thiên nhiên. Đồng hồ điểm 6:30 sáng, sau khi uống tách trà nóng thơm mùi hương sen đồng nội, ông lặng lẽ bước ra vườn, vừa đi vừa vươn vai và hít thở nhè nhẹ cho thật sảng khoái. Vườn cây hoa của ông là nơi mà tôi coi là bình yên nhất giữa chốn phố thị tấp nập này. Không phải tiếng còi xe hay tiếng người ta nói chuyện ồn ào, vườn cây của ông là nơi tiếng chim non ríu rít chuyền cành, nơi tiếng gió thổi nhè nhẹ qua từng tán lá. Có một vài cây thế, nhìn chúng thật khỏe khoắn và chững chạc như những người đàn ông trưởng thành của khu vườn vậy. Ông cầm chiếc kéo, đứng trên chiếc ghế cao, tỉa từng tán cây để nhìn tròn và bằng, ánh mắt ông đăm chiêu, nghiêm túc, cẩn thận nhìn đi nhìn lại từng nét tỉa của mình, không quên nói chuyện với tôi về loài cây si, cây xanh này. Ông cẩn thận dạy tôi, “đây là dáng huyền”, hay “kia là dáng trực”,… Mỗi cây với hình dáng độc đáo như này đều là công sức uốn nắn từ lúc còn non của ông. Đối với tôi, ông là một tín đồ cây cảnh thực thụ, cách ông ghép núi đá vào thân cây hay tỉa tỉ mẩn từng tán cây khiến tôi vô cùng thích thú. Gương mặt ông lúc thì nhăn lại đôi chút khi chưa ưng ý, và cũng dãn ra thật hiền từ và đẹp đẽ khi nhìn lại thành quả của mình.

Tôi thích cùng ông chăm sóc những cây và hoa hướng dương ở giữa vườn, ông cầm bình lớn, cháu cầm bình nhỏ, tưới mát cho hoa giữa ánh nắng mùa hạ, ngắm nhìn những bông hoa nở rộ dưới ánh mặt trời mà lòng vui phơi phới, ông luôn mỉm cười khi đến vườn hoa: “Lũ này đẹp mà dễ chăm, mấy cây thế kia làm ông cháu mình mất cả ngày mà còn chưa ưng ý”. Nói thế thôi chứ chăm sóc cây là thú vui của ông, tôi luôn thấy tâm trạng ông thoải mái sau khi từ vườn về, và trong lúc ông làm việc, ánh mắt ông luôn thật tập trung, những giọt mồ hôi chảy dưới mái tóc bạc và đôi bàn tay nhăn nheo đầy đốm đồi mồi, chưa bao giờ thấy ông than phiền về công việc của mình. Ngoài cây xanh, cây hoa, vườn của ông còn có rau và , ông chăm sóc chúng vô cùng cẩn thận, ông hay dạy tôi về các loại phân bón cho từng loài cây, cũng như đặc trưng của chúng. Mỗi buổi ra vườn cùng ông lại thấy mình như học thêm được thật nhiều điều về thế giới tự nhiên, về này, ông là một người đầy triết lí và có .

Ông là một trong người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ, cách sống, suy nghĩ và cách làm việc của ông, luôn thật cẩn thận và tâm huyết, tôi luôn mong mình có thể trở thành một người như ông nội, sống thật thanh bạch, đầy niềm vui và thư thái.

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ ÔNG EM ĐANG ĐỌC BÁO HAY NHẤT

Sớm chủ nhật, em tranh thủ dậy sớm để phụ giúp công việc cùng mọi người. Mẹ đang cặm cụi trong bếp làm bữa sáng. Bố đang cắt tỉa một vài cây cảnh trước hiên. Còn ông em đang ngồi đọc báo với dáng vẻ đầy ung dung thư thái.

Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn rất minh mẫn. Thời trẻ chinh chiến ở nhiều nơi nên ông luôn muốn nắm bắt mọi tin tức khắp mọi miền. Đọc báo đã trở thành thói quen mỗi sáng duy trì suốt mấy chục năm nay của ông. Không giống như giới trẻ cắm cúi vào điện thoại, ông vẫn trung thành với loại báo giấy bởi ông nói ông thích cái mùi thơm từ tờ giấy mỏng manh đó.

Buổi sớm, không khí vẫn trong lành thoáng đãng, làn sương mờ ảo vẫn lưu luyến chưa kịp tan hết trước ánh mặt trời rạng đông. Ông lại ngồi trên chiếc ghế bành quen thuộc ngoài hiên và mở tờ báo ra. Báo hôm nay ông chọn là tờ báo “Đời sống”. Bộ đồ kẻ sọc xanh trắng khiến cho ông trở nên gần gũi, thanh cao và phúc hậu hơn. Nước da ông vốn hồng hào nay như càng ửng lên trong nắng sớm tinh nghịch ghé vào sân. Dù còn khỏe mạnh nhưng mắt ông không còn tinh tường như trước nên phải sử dụng đến kính lão.

Gương mặt ông biến đổi không ngừng theo từng trang báo, từng dòng tin tức. Khi đón nhận những tin tức chính trị, ông rất bình thản. Ẩn đằng sau khuôn mặt yên lặng ấy, chắc hẳn ông đang đăm chiêu suy nghĩ. Kinh nghiệm thời kháng chiến đủ để ông hiểu rõ mọi thế sự của một đất nước. Khi gặp phải những vụ án cướp bọc hay rối loạn xã hội, đôi lông mày của ông nhíu lại, thể hiện rõ sự k
hông hài lòng. Ông dừng lại, nhìn ra khoảng không trước mặt rồi chỉ khẽ thở dài. Khi đọc những tấm gương người tốt việc tốt, nụ cười ngay lập tức xuất hiện trên môi ông. Lúc ấy, ông để lộ rõ những nếp nhăn, những vết chân chim- dấu tích để lại sau bao những thăng trầm của cuộc đời. Rồi ông gọi em lại, đọc cho em nghe câu chuyện ấy. Bàn tay thô ráp nhưng gần gũi của ông vuốt ve mái tóc em, ông khuyên bảo: “Cháu cũng phải cố gắng làm nhiều việc có ích nhé”. Giọng nói của ông trầm ổn, ấm áp cứ thế nhẹ nhàng đi vào tâm trí của đứa cháu non nớt. Thỉnh thoảng, ông đưa tay lấy tách trà bên cạnh, nhấp một ngụm, “khà” một tiếng ra vẻ sảng khoái lắm. Mấy con chim trong lồng líu lo tấu lên bản hòa ca chào ngày mới.

Chẳng bao lâu, ông em đã đọc xong tờ báo. Ông gấp lại gọn gàng đặt lên bàn, cất cái kính đi rồi ngồi tựa trên ghế bành thêm một lúc nữa. đã chuẩn bị xong bữa sáng, ông lặng lẽ đứng dậy đi vào bếp.

Ông là người thân thương gắn bó với em suốt những kí ức tuổi thơ. Hình ảnh ông đọc báo vẫn mãi là ấn tượng in dấu sâu đậm trong tâm khảm của em.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button