Văn mẫu lớp 6

Miêu tả sông Hàn – Đà Nẵng, sông Cầu – Bắc Ninh

Dưới đây là những mẫu bài văn tả sông cầu và hướng dẫn các bạn tả dòng sông bất kỳ nào đó . Hãy cùng tham khảo với wikisecret ngay và luôn nhé.

==>> Tả dòng sông cầu ở bắc ninh bài văn tả đúng chất và cuốn hút nhất

Video tả sông cầu bắc ninh

Miêu tả sông Hàn – Đà Nẵng, sông Cầu – Bắc Ninh

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TẢ SÔNG HÀN ĐÀ NẴNG

Nếu nhà thơ Đỗ Trung Quân định nghĩ quê hương là “chùm khế ngọt”, là “đường đi học”, kí ức với Giang Nam là “ngày hai buổi đến trường” hay với Tế Hanh là những buổi ra khơi đánh cá ở con sông Trà Bồng thì với tôi, quê hương Đà Nẵng hiện lên trong dáng hình của sông Hàn.

Sông Hàn là một nhánh sông lớn đổ ra biển. Hàn Giang cũng mang trong mình những trầm tích lịch sử. Cái tên của nó có lẽ bắt nguồn từ việc cha ông đã khóa cửa sông bằng xích để ngăn chặn bước tiến của quân thù. Để rồi theo tháng năm, nó có những bước chuyển mình mạnh mẽ. Nó không chọn nơi đồng nội có hàng tre xanh xanh, cánh đồng cò bay thẳng tắp mà trú ngụ giữa lòng thành phố hoa lệ, bao bọc trong nhịp sống sôi động của người dân nơi đây.

Bài văn mẫu lớp 6: Em hãy miêu tả vẻ đẹp dịu dàng và kiêu sa của dòng sông  Hàn được mệnh danh là " Nàng tiên giữa lòng thành phố Đà Nẵng"

Con sông mang dáng vẻ mềm mại như một dải lụa khổng lồ với chiều dài khoảng 7 km và bề ngang khoảng 1 km. Nước sông trong vắt như một tấm gương phản chiếu khổng lồ. Có chỗ nước lặng lờ trôi, có chỗ lại xoáy mạnh đầy hung dữ tựa như một con người với những tính cách đối lập. Hai bên bờ những tòa nhà cao tầng, những khu vui chơi giải trí mọc lên san sát, xe cộ lúc nào cũng tấp nập, nhịp sống hối hả khẩn trương.

Nhưng không phải lúc nào sông Hàn cũng là một cô gái năng động, hiện đại. Sáng sớm, khi bình minh vừa ló rạng và nhịp sống còn hẵng thong dong, sông Hàn cũng từ từ, nhẹ nhàng, đắm mình trong nắng ban mai còn tờ mờ sương tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng và đậm chất trữ tình. Còn buổi tối, Hàn trở thành một nàng công chúa kiêu sa diễm lệ với bộ váy đủ các sắc màu do hệ thống đèn phản chiếu xuống mặt sông. Sự lấp lánh lung linh của đèn điện như một món đồ trang sức tô điểm cho sông Hàn.

Hàn giang là dòng sông của những cây cầu, không chỉ đại diện cho sự phát triển văn hóa của Đà Nẵng mà còn là biểu tượng của đất nước. Đó là cầu Rồng mang dáng hình linh vật uy nghi phun ra lửa dưới bầu trời đêm rộng lớn. Đó là cầu Thuận Phước- chiếc cầu treo dây võng dài nhất Việt Nam đầy mềm mại, quyến rũ. Đó là cầu quay với những bước chuyển mình độc đáo. Tất cả đã góp phần tô điểm vẻ đẹp của sông Hàn.

Mỗi mùa lễ hội về, sông Hàn càng trở nên rực rỡ và huyên náo hơn bao giờ hết. Sông được gặp gỡ và kết duyên với mọi người từ khắp mọi vùng đất để rồi biết bao người vấn vương mãi không nỡ rời đi, để rồi người ta nhớ mãi về một Đà Nẵng với con sông Hàn đẹp như tranh vẽ. Và sông Hàn cũng đã chứng kiến biết bao cuộc nên duyên hạnh phúc ngay tại cây cầu Tình yêu nổi tiếng.

Với mỗi người dân Đà Nẵng, và với riêng tôi, sông Hàn chứa chở biết bao tâm tư và khát vọng…

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ SÔNG CẦU BẮC NINH

“Ơi Bắc Ninh, ơi sông Cầu, một đời tôi chấp niệm”, đời người ai mà không gắn bó với một con sông quê hương, quanh năm nước đầy ắp như tình mẹ bao la, như tình cha ấm áp. Sinh ra và lớn lên ở mảnh đất quan họ, tuổi thơ tôi gắn bó với con Sông Cầu, là nơi mẹ giặt áo, nơi cha hút nước tưới vườn cây, nơi tôi tìm đến mỗi buổi chiều tan học. Chế Lan Viên viết về sông cầu sao sao mà gần gũi:

“Trưa sông Cầu
Bể một màu xanh thắm
Ruộng nghìn ô muối trắng
Biếc trời xanh ngang đầu”

Sông Cầu là một trong năm con sông dài nhất miền bắc, chảy qua năm tỉnh. Dòng sông Cầu ở Bắc Ninh với tôi mang một hơi thở lạ thường, nhìn từ trên cao, sông như một dải lụa mềm mại quàng lên mảnh đất thân thương gần gũi, nước sông chảy hiền hòa êm dịu, mỗi làn gió thổi qua lại gợn lên như muốn bày tỏ điều gì. Trước hồi nhỏ, tôi hay trốn mẹ cùng lũ bạn mang phao ra bơi đoạn gần bờ, cảm giác nước sông vỗ vào da thịt, quấn lấy chúng tôi như người mẹ quê hương ôm lấy những đứa con vào lòng. Bây giờ, mẹ không cho tôi ra bơi nữa vì sợ nguy hiểm, nước sông cầu bao giờ cũng đầy ắp và mang một dáng vẻ lạ thường, dáng vẻ của một dòng sông Cầu dành riêng cho xứ Bắc Ninh.
Sông Cầu được gọi với nhiều cái tên: sông Như Nguyệt, sông Thị Cầu, sông Nguyệt Đức. Cái tên nào cũng thân thương và mang đầy tình cảm chân thành. Người ta đến sông Cầu, nhìn những dấu tích để lại mà nhớ về những năm 1077, hai cuộc kháng chiến Như Nguyệt I và Như Nguyệt II chiến thắng, kết thúc chiến tranh, quả thực “ngàn năm đâu dễ mấy ai quên”. Tôi yêu những đêm du thuyền trên sông Cầu, yên ả và thanh bình, nhẹ nhàng hương vị quê hương, tôi thích gọi sông Cầu với cái tên gần gũi gắn liền với xứ mẹ: con sông quan họ. Đêm sông Cầu, người ta bơi thuyền ra ca những khúc quan họ thắm đượm tình người, lời quan họ đặc trưng xứ sở, sông Cầu lúc đó càng vừa mang vẻ tĩnh lặng lạ thường cũng lại vừa trở nên náo nhiệt. Ánh đèn hoa sen màng vàng sáng rực lòng sông, lấp lánh, huyền ảo và trữ tình. Ai đến Bắc Ninh, đến sông Cầu mà chưa thưởng thức bánh phu thê thì dường như hoài phí cả một chuyến hành trình,
mỗi buổi cuối tuần, tôi hay ra nghe các bác các dì dạy hát quan họ trên sông Cầu. Con thuyền trôi nhẹ trên sông tới tận đêm muộn, qua những vùng di tích, qua những bãi nhãn, rặng tre, nằm xuống thả mình trên dòng nước mà nhìn trăng sáng, cảm nhận từng làn gió thổi qua, kẽ đưa tay gợn và dòng nước sông Cầu, thấy tâm hồn như không còn vướng bận điều gì.

Tôi yêu dòng sông Cầu, yêu quê hương Bắc Ninh giàu truyền thống văn hóa. Dù sau này lớn lên, trưởng thành, có phiêu bạt nơi xứ người đông đúc, cũng sẽ không bao giờ lãng quên những mảnh ký ức tưới đẹp tuổi thơ trên dòng sông quê hương, nơi tâm hồn tôi trường thành từ đó.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
You cannot copy content of this page