Em hãy phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Cảnh khuya” của Hồ Chí Minh

  • 4 weeks ago
  • 14 Views
  • 0 0

Em hãy phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Cảnh khuya” của Hồ Chí Minh

Bài làm

Trong các tác phẩm đã học, có tác phẩm khi ta học rồi sẽ quên ngay, nhưng cũng có những tác phẩm mà khi đã gấp trang sách lại vẫn làm ta mãi nhớ đến. ” Cảnh khuya” của Hồ Chí Minh là một tác phẩm như vậy.

Bài thơ “Cảnh khuya” được Bác viết vào những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp (1946-1954), Cuối năm 1947. Giữa hoàn cảnh khó khăn và thiếu thốn, nhưng Bác vẫn dành cho mình khoảng thời gian để trải lòng và cảm nhận vẻ đẹp của chiến khu Việt Bắc. Với tài năng họa đồ của mình, Bác đã vẽ ra một bức tranh thiên nhiên thơ mộng và yên tĩnh về đêm.Càng đọc những dòng thơ của Bác, em cảm thấy thiên nhiên bỗng trở nên gần gũi với chúng ta hơn. Với tâm hồn nghệ sĩ, Bác đã dùng biện pháp so sánh tài tình và độc đáo:

“Tiếng suối trong như tiếng hát xa”

Dường như bên tai có âm thanh vang vọng, trong trẻo và du dương của tiếng suối. Ôi, lẽ nào dòng suối là một giọng ca nữ nên tiếng suối mới giống tiếng hát xa? Tiếng suối hòa lên phá tan sự yên tĩnh, dòng suối như một dải lụa đang uốn lượn trong đêm khuya thanh vắng. Dưới gam màu như tưởng chừng lạnh lẽo ấy lại ẩn chứa một sức sống âm thầm, rạo rực của thiên nhiên. Hòa với âm thanh của tiếng suối có ánh trăng rời rợi, có bóng cổ thụ, bóng hoa… Tất cả giao hòa nhịp nhàng tạo nên tình điệu êm đềm, dẫn dắt hồn người vào cõi mộng. Trước vẻ đẹp kì diệu của thiên nhiên về đêm, đêm nay không làm sao Bác có thể vào giấc ngủ vì phải ngắm một đêm thanh bình và có nhiều vì sao lung linh trên bầu trời thăm thẳm. Vì thế, Bác đã viết lên dòng thơ này:

“Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ”

Dòng thơ cuối cùng: “Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà” nói lên tình cảm của Bác đối với cách mạng và quê hương đất nước. Và đêm đó, Bác đã không thể ngủ được vì một phần là do cảnh quan thiên nhiên rất đỗi thơ mộng, một phần vì Bác nghĩ đến trách nhiệm nặng nề của một vị lãnh tụ cách mạng: hai vai gánh vác việc sơn hà.

Trong Bác, tình yêu thương đối với đất nước, với dân tộc đã hằn sâu và hòa quyện như dòng máu luân chuyển đi nuôi dưỡng tâm hồn. Tình yêu ấy như tình yêu của người cha dành cho đứa con của mình. Đọc bài thơ, người đọc càng thấu hiểu và càng thêm trân trọng tấm lòng cao cả của vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Dù cho Bác đã ra đi mãi mãi, nhưng sự hy sinh, tình thương yêu mà Bác đã dành cho đất nước sẽ mãi là tượng đài bất diệt trong tiềm thức của mỗi con người Việt Nam chúng ta.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *