Chúng ta có hai tai và một miệng để nghe nhiều hơn và nói ít hơn

  • 3 weeks ago
  • 23 Views
  • 0 0

Bình luận về ý kiến: Chúng ta có hai tai và một miệng để nghe nhiều hơn và nói ít hơn – Bài làm 1

Con người ta sinh ra, ai cũng có một bản năng cũng như nhu cầu vô cùng bình thường, đó là nói chuyện và nghe người khác nói. Những điều này được gọi chung là giao tiếp, ứng xử của con người. Nhưng giao tiếp ứng xử sao cho đúng thì chưa hẳn ai cũng làm được. Như nhà triết học Hi Lạp Đê- nông đã từng nói: “ Chúng ta có hai tai và một miệng để nghe nhiều hơn và nói ít hơn.”

Tại sao Đê- nông lại nói như vậy để nhắc nhở chúng ta? Và tại sao lại phải nghe nhiều hơn và nói ít hơn? Khi chúng ta nói và nghe, đó là phương thức đơn giản nhất để trao đổi thông tin giữa con người với nhau. Tất cả mọi tâm tư, suy nghĩ, tình cảm đều có thể được biểu đạt bằng phương thức này. Theo lẽ thường, khi một người nói phải có người nghe, đó là phép lịch sự tối thiểu. Khi thấy người khác biểu đạt ý kiến, chúng ta nên dừng lại và lắng nghe người ta trình bày quan điểm của mình. Khi nói, ta không nên nói quá to, không nên khua tay múa chân trước mặt người đối diện. Ta nên nhìn thẳng vào người đối diện, với nét mặt nhẹ nhàng, tươi vui, không nên có những biểu hiện khó chịu, khiếm nhã khiến người nghe cảm thấy không thoải mái. Nói những điều mình biết, mình hiểu, không nên khoa trương, khoác lác mà nói một cách chân thành, mộc mạc. Khi giao tiếp, người ta sẽ chú ý đến cách người đối diện giao tiếp, lắng nghe để đánh giá người đó. Vì vậy, ta cũng cần phải biết cách lắng nghe người khác khi họ đang trình bày một vấn đề cho chúng ta. Phải chú ý lắng nghe, rồi sau đó suy nghĩ, tìm hiểu xem người ta đang nói điều gì để rút ra được mấu chốt của vấn đề.

Việc lắng nghe rất quan trọng trong giao tiếp. Lắng nghe giúp chúng ta tiếp thu được những điều mà người khác nói, đó có thể là vấn đề mà ta quan tâm, ta chưa biết, nghe người khác nói sẽ giúp ta thấu hiểu vấn đề một cách sâu xa nhất. Nhưng ta cũng phải lắng nghe có chọn lọc và thông minh. Không phải người khác nói điều gì dù sai hay đúng ta cũng phải nghe. Ta nghe để biết nếu họ đang nói điều sai, hoặc có những cử chỉ không đúng mực, ta có thể góp ý để họ tốt hơn, không trở thành người bất lịch sự. Ngược lại nếu người ta đang nói những điều đúng đắn, việc lắng nghe sẽ giúp ích cho ta rất nhiề điều trong cuộc sống.

Trong mọi trường hợp, khi giao tiếp ta cần phải chủ động tìm hiểu, phân tích vấn đề để tìm ra giá trị của câu chuyện người đối diện đang nói với mình. Chúng ta nên nói những điều ta biết, và lắng nghe những điều ta chưa hiểu, chưa nắm rõ, chưa biết về mọi lĩnh vực trong cuộc sống. Ta cũng cần phải sống thật, cũng như chia sẻ những điều ta biết với mọi người. Sự quan tâm, chia sẻ lẫn nhau sẽ giúp cho tất cả chúng ta trở nên tốt đẹp hơn, mở rộng đhược tri thức cũng như những mối quan hệ trong cuộc sống.

Bình luận về ý kiến: Chúng ta có hai tai và một miệng để nghe nhiều hơn và nói ít hơn – Bài làm 2

Ai cũng có mồm để ăn nói, có tai để nghe. Nói như thế nào, nghe như thế nào, là cả một nghệ thuật sống trong giao tiếp hằng ngày, trong ứng xử giữa người với người trong cộng đồng.

Câu nói của nhà triết học Hi Lạp Dê-nông (346-264 trước Công nguyên) với một người bẻm mép là một lời khuyên sâu sắc để chúng ta ghi lòng và suy nghĩ: “Chúng ta có hai tai và một mồm để nghe nhiều hơn và nói ít hơn”.

Câu nói trên đây của Dê-nông hướng tới kẻ bẻm mép. Kẻ bém mép còn gọi là kẻ trém mép, nhừng kẻ nói hay mà ít làm, không chịu làm. Hai chữ “chúng ta” trong câu nói cùa Dê-nông như một lời tâm sự, một điều chiêm nghiệm nên không làm mất lòng đối với người đang đối thoại, dù đó là kẻ bẻm mép. Dê- nông đã từ một hiện thực cụ thể hiển nhiên là “chúng ta có hai tai và một mồm” để rút ra một bài học, một chân lí, một lời khuyên giản dị mà sâu sắc: Ai cũng nên nghe nhiều hơn và nói ít hơn.

Chúng ta có hai tai và một mồm để nghe nhiều hơn và nói ít hơn

Tại sao trong giao tiếp cần nghe nhiều hơn và nói ít hơn? Kẻ bẻm mép thường ăn nói ba hoa, khoe mẽ; nói đủ chuyện trên trời dưới đất. Ăn nói khoe khoang là bản tính của kẻ bẻm mép. Lúc giao tiếp, lúc đối thoại với bất cứ ai, kẻ bẻm mép bao giờ cũng vậy, ăn nói huyên thuyên, hết đưa xa cái lí lẽ này, lời bình phẩm nọ, tung ra mọi tin tức thông báo, rồi nhận xét, đánh giá. Anh ta cũng có hai tai đấy, nhưng không biết lắng nghe mà chỉ huyên thuyên khoe biết, khoe tài, khoe giỏi. Anh ta có biết đâu, nhưng người đang nghe anh ta nói khó chịu và coi thường anh ta.

Trong giao tiếp cần nghe nhiều hơn, nói ít hơn. Nói là để biểu đạt tình cảm, tư tưởng, nhận thức, sự hiểu biết của mình. Phải biết làm chủ bản thân mình nên phải nói ít. Biết mười nói một, làm nhiều nói ít là người khôn. Tục ngữ có câu:

– Người khôn nói ít làm nhiều,
Không như người dại lắm điều rởm tai.

– Khôn ngoan chẳng lọ nói nhiều,
Người khôn mới nói nửa điều cũng khôn.

Nói ít nghe nhiều lúc giao tiếp là thể hiện sự khiêm nhường, lịch sự, đức tính chín chắn. Ngay cả lúc tranh luận, bàn cãi bất cứ về chuyện gì, ta cũng phải làm chủ thái độ, làm chủ ngôn ngữ, đừng cướp lời, đừng đỏ mặt tía tai, đừng vừa nói, vừa vung tay! Nói ít nghe nhiều thì mới học được điều hay, điều tốt đẹp. Ông bà, cha mẹ thường dạy bảo con cháu: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Học ăn, nói, gói, mở, để ứng xứ, để giao tiếp, để tu dưỡng nhân cách, đạo đức, trình độ học vấn của mỗi người. Trong giao tiếp, bất cứ ai cũng vậy, nên nói ít nghe nhiều, phải suy nghĩ chín chắn rồi mới nói. Nghe nhiều, nói ít mới đúng là người có nhân cách văn hóa.

Đó đây trong nhà trường, ở đường phô, trên báo chí;.. ta thường bắt gặp những kẻ đa sự, nói nhiều. Có kẻ nói nhiều đã trở thành bệnh lí, cố tật. Kẻ bẻm mép có biết đâu bị thiên hạ cười chê. Nói dài, nói dai, nói dại: Đất xấu trồng cây khẳng khiu / Những người thô tục nói điều phàm phu – những lời châm biếm ấy của dân gian hình như những kẻ bẻm mép chưa bao giờ được nghe, chưa hao giờ được nghĩ tới.

Trong xã hội mới, trong nền kinh tế trí thức, bài học nghe nhiều, nói ít vẫn rất thiết thực và bổ ích đối với thế hệ trẻ chúng ta. Học cho rộng, suy cho kĩ, nghĩ cho sâu mới là con người mới. Nói và làm phải đi đôi với nhau, cổ nhân đã từng lưu ý: “Ngôn quá kì hành, bất khả trọng dụng”, nghĩa là nói nhiều hơn làm, không dùng việc lớn được. Ngày nay, việc lớn là công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước thì không thể dùng được những kẻ bẻm mép nói nhiều hơn làm.

Sau hơn hai nghìn năm, câu nói trên đây của nhà triết học Hi Lạp Dê-nông vẫn còn nguyên giá trị. Nghe nhiều hơn và nói ít hơn là một lời khuyên đẹp, một bài học nhẹ nhàng mà sâu sắc, thấm thìa. Nói ít, nghe nhiều, làm giỏi là thước đo giá trị và nhân phẩm. Nhắc lại câu nói của Dê-nông, làm theo câu nói của Dê-nông là để sống đẹp.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *