Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc

Viet Bac is a love song about the revolution, the resistance war and the people in the war zone. The article Feeling the 7th stanza in the Viet Bac article will help them see the beauty of nature and the people working in the war zone. At the same time, they also saw the deep heart, the faithful gratitude that To Huu wanted to send to the people in the Viet Bac war zone.

Threads: Feeling the 7th stanza of the Viet Bac song

Article table of contents:
I. Detailed outline
II. Sample essay

Feeling the 7th stanza of the Viet Bac song

I. Outline Feeling the 7th stanza of the Viet Bac poem (Standard)

1. Opening lesson:

– Introducing the author To Huu, the work “Viet Bac and stanza 7 poems.

2. Body of the article:

a. The first two sentences: Overview of nostalgia:

– The opening is the words of the person going to talk to the resident, a question often found in the response songs: “If you go home, you will remember me / I will remember the flowers with you when I come back”.
– The intimate way of addressing “me-ta” with the question “Do you remember me about yourself”: has a sweet earnest tone like that of a couple in love.
– “Flower”: metaphorical image for the nature of Viet Bac, nature exalts the beauty of people.

b. Eight next sentences: The picture of nature and people of Viet Bac.

– Winter picture:
+ The immense green background of the Northwest mountains and forests is dotted with “bright red banana flowers”.
→ The winter picture of the Viet Bac forest is created with a few striking but beautiful, poetic and fresh strokes.

+ The image of a person flashed through the “knife in the belt”.
→ Putting people on the top of a high pass, between the “burning sun” and majestic mountains: exalting the stature of man.

– Spring day picture:
+ The vast mountains and forests of Viet Bac are covered with the white color of “apricot flowers”.
→ This is a typical flower, the unique spring color of Vietnam and North Vietnam.

+ The image of workers “knitting hats” appears very simple and ordinary.
+ The verb “to sharpen”: conjures up the image of a person who is carefully and meticulously sharpening each strand with passion for labor and talented hands.

– Summer day picture:
+ The picture of nature on a summer day is vivid in both the sound of “cic” and the color “golden amber forest”.
+ The image of people appearing in the middle of nature is the image of “the girl picking bamboo shoots”.

– The picture of the autumn moon night:
+ The verb “shine”: evokes the image of the moonlight penetrating the layers of foliage in the quiet space of the mountains and forests.
+ “Peaceful moonlight”: the calm, peaceful atmosphere of the Viet Bac forest in the first peaceful autumn of the country.
→ Viet Bac forest under the moonlight is gorgeous, fanciful and wild.
+ The image of a person appears through the sound of the song: “Remember who the voice of love is faithful”.

c. General assessment of content and art:

– Content:
+ The natural picture of the four seasons of the mountains and forests of Viet Bac is rich and diverse.
+ Co-existing with nature is man with great stature, industrious virtue in labor and faithful grace.

– Art:
+ Political lyrical style with sweet and earnest poetic voice.
+ The form of hexagonal poetry, simple words, the way we address ourselves – we are familiar with, the words of desire often found in the songs of the answer.
+ Folk materials with quartet painting style, drawing style commonly found in oriental painting.

3. Conclusion:

– Affirming the value of the poem, the poem.

II. Sample essay Feeling the 7th stanza of the Viet Bac poem (Standard)

To Huu is considered the leading flag in Revolutionary poetry. His poetry is both romantic and lyrical, and contains political elements, especially nationalism. The poem Viet Bac is his very good work, born on the occasion of a political event that was when the Dien Bien Phu campaign was successful, the North was completely liberated, government agencies moved from Viet Bac back to the North. Hanoi. Viet Bac poems are reminiscences about the memories of the resistance war of our army and people in the Viet Bac war zone. The 7th stanza of the poem clearly shows us nostalgia for the war zone of the departed.

If the Viet Bac poem opens with a scene of parting with the singing and retorts of the people living in the country, in this stanza we can see the nostalgia for the war zone with the scene and the Viet Bac people in the four springs, summer, autumn, winter. Each season has a beauty but is boldly characteristic of Viet Bac.

The beginning of the poem is the wish of those who go with those who stay, which we often see in love-relationship songs:

“When I come back, do you miss me
I about, I remember the flowers to him”.

Still the familiar way of addressing “I – I” and the question “Do you remember me about me” makes the lyrics have a sweet tone. I heard it was the passionate and passionate voice of a couple in love. For the poet, the love between the army and the people is as passionate and as salty as the love between a couple! The departed person not only misses the “people” who stay, but also has “flowers” accompanying them in that nostalgia. “Flower” is a metaphor for the beauty of nature in Viet Bac. The four seasons of nature serve as the background to enhance the beauty of the people here.

The painting of Viet Bac four springs, summer, autumn and winter was reconstructed by poet To Huu with four quartet paintings, with the traditional drawing style in ancient oriental painting. The beginning of the picture of the four seasons is the scene of winter in the Viet Bac forest with the immense green color of thousands of dots dotted with “bright red banana flowers”:

“Green forest with bright red banana flowers

High pass in the sun, with a knife in the belt”

With only a few dotted lines, To Huu opened a vivid winter picture with beautiful harmonious lines, bright colors, poetic and gentle beauty. The “bright red banana flowers” in the middle of the old forest are like bright sparks warming the eastern forest. The picture of the North Vietnamese forest is beautiful and majestic, but equally poetic and warm. On the background of the scene of the great thousand is the image of a person looming on the “high pass”, under the burning sun and the silhouette of the “waist knife”. “Waist knife” is a characteristic of the Vietnamese people in the forest. In the “burning” afternoon sun, that knife light flashed in the middle of nature so that we could realize that there was a human being in the deep green of the forest. Placing people on the “high pass” between the “burning sun” and the majestic natural scenery, To Huu has exalted the stature of man, big and strong on par with nature and the universe. That is also the stature of the people on the revolutionary battlefield in the heroic era.

The second picture is the image of spring appearing on the war zone, the whole Viet Bac is changed to a new color:

“The spring day dreams of white forest bloom
Remember the person who knits the hat and sharpens each yarn”

The murky scene of the great winter forest is now replaced by the color “white dream in the forest”. The whole vast space of the Viet Bac war zone is dressed in the white color of “apricot flowers”. Viet Bac is poetic, gorgeous, pristine and full of the vitality of the blooming spring. If the North has pink peach blossoms and the South has brilliant yellow apricots, To Huu was delicate when realizing that the white color of apricot flowers is the typical color for spring in this country. In the nostalgia towards Viet Bac of the traveller, the image of Viet Bac people still holds the central position of the picture. The image of an ordinary, everyday person “knitting hats” appears clearly through To Huu’s poetry. The verb “to sharpen” has shown the image of a person who is carefully, meticulously, carefully sharpening each slender “strand” with passion for labor and skillful skillful hands.

Moving on to the picture of a summer day scene on the Viet Bac war zone:

“Cicadas call the forest to pour gold
Miss my sister picking bamboo shoots alone”

In the summer of Viet Bac, the whole space is filled with the sound of cicadas. This is a familiar sound that signals the arrival of summer. We have also seen the sound of cicadas chirping in Nguyen Trai’s poetry from the 15th century: “Dang doi take the cicadas on the laurel yang” but the colors of Viet Bac still have its own distinctive features, which is the image of “amber forest.” pour gold”. Phach is a woody plant that often grows in forests and is typical of the Viet Bac war zone. When the season comes, the amber trees will bloom bright yellow flowers in the sun. The whole Viet Bac at that time was covered with the splendid yellow color of amber flowers, making the summer here so bright and radiant. The verb “to pour” is subtly used by To Huu to describe the scene of the whole amber forest suddenly blooming with golden flowers. The colors of the land of the war zone are not only excited by the sound, but also vibrant with vivid yellow!

In his nostalgia, the poet made the co-existence of the image of nature and man:

“Remember my sister picking bamboo shoots alone”

Calling “sister” is a dear and affectionate way of calling the poet to the girls in the war zone. Because to him, Viet Bac is not only a revolutionary war zone but also a close, loving family. The verb “pick” put by To Huu in the sentence evokes the extremely gentle, gentle and elegant gesture of a charming girl looking for young shoots. Placing a girl to “pick bamboo shoots alone” among thousands of Viet Bac showed her compassion, hard work, and industriousness in human labor in the war zone. At the same time, it also makes the landscape of Viet Bac forest become poetic, lively, full of the vitality of human life.

Closing the stanza is the image of the moonlit night of the Viet Bac forest:

“The autumn forest and the moon shines peace
Remember someone’s song of faithful love”

We have seen the image of another moonlit night on Ho Chi Minh’s Viet Bac war zone “The ancient moon with the shadow of flowers”. However, when reading To Huu’s poetry, we couldn’t help but marvel at the beauty of the moonlit night on the battlefield once more. With just one simple and familiar word “light”, the poet has captured all the typical beauty of the Viet Bac forest. In the solitude of the mountains and forests at night, the moonlight pouring down from above, through layers of foliage, makes the nature of Viet Bac both poetic and magical. That moonlight contains the mystery of thousands of wild ages of Viet Bac mountains and forests. It also evokes the peaceful atmosphere of the Viet Bac forest night of the country’s first peaceful autumn when the Viet Bac war zone no longer echoes the sound of gunfire.

On the background of the landscape of nature, the people of Viet Bac appear through the sound of singing resounding among the mountains and forests at night. That song disturbs the quiet space of the mountains, blowing into it the breath of life that makes the mountains and forests here become more poetic, warmer and full of life. Listening to the singing, but we can also see the heart of the person who is singing with “loyal affections”. That shows the close attachment with all the heart, with the spiritual harmony between the listener and the singer. That sentiment is the attachment, the affection of the army and the people, the affection of the North Vietnamese people to the revolution during the 15 years of hardship together.

The pronoun “ai” is often used a lot in love songs. To Huu inherits the tradition of national poetry, which creates a strong folk style and national spirit in To Huu’s poetry. The love between the military and the people in this war zone has since grown as close as a couple’s love.

The 7th stanza in Viet Bac’s work shows us a beautiful and diverse picture of nature, each season a different look of the Viet Bac war zone. Co-existing with nature is the image of industrious, hardworking people in the North, with talented hands and loyal hearts. The poem also records its own characteristics in To Huu’s poetic art style. It is a political lyrical poem with a sweet, melodious voice. In particular, we also see a very strong national character expressed in the traditional six-eighth verse, simple and simple language, the way of calling ourselves – ta, the words of desire in the songs in response. In addition, we also see that To Huu mobilizes both folklore material with his quartet painting style, the punctuated way of drawing commonly found in oriental painting.

Through the seventh stanza of the Viet Bac poem, we can see the beautiful and splendid picture of nature and people of the war zone. Viet Bac is an epic, love song about the revolution, the resistance war, our army and people. It also reminds us of the loyalty and grace of the revolution and the Vietnamese people.

——OVER——

https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-kho-tho-thu-7-trong-bai-viet-bac-69407n.aspx
To learn more about this Viet Bac work, please refer to other articles about this work such as: Analysis of ethnicity in the first 8 sentences of Viet Bac poemAnalysis of the battle scene in the poem Viet Bac by To Huu, Analyzing the feelings of the departed in the poem Viet Bac by To HuuFeeling about the image of nature and people of Viet Bac in the poem: When I come back, do you miss me….


Thông tin thêm về Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc

Việt Bắc là khúc tình ca về cách mạng, về kháng chiến và con người ở đất chiến khu. Bài viết Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc sẽ giúp các em thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên và con người lao động ở nơi chiến khu. Đồng thời các em cũng thấy được tấm lòng sâu nặng, ơn nghĩa thuỷ chung mà tác giả Tố Hữu muốn gửi tới con người ở chiến khu Việt Bắc.
Đề bài: Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc
I. Dàn ý Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Tố Hữu, tác phẩm “Việt Bắc và khổ 7 bài thơ.
2. Thân bài:
a. Hai câu đầu: Khái quát nỗi nhớ:
– Mở đầu là lời của người đi nói với người ở, là lời ướm hỏi thường thấy trong những khúc ca đối đáp: “Mình về mình có nhớ ta/ Ta về ta nhớ những hoa cùng người”.– Cách xưng hô thân thiết “mình-ta” cùng câu hỏi “Mình về mình có nhớ ta”: mang âm điệu tha thiết ngọt ngào như của đôi lứa yêu nhau.– “Hoa”: hình ảnh ẩn dụ cho thiên nhiên Việt Bắc, thiên nhiên tôn lên vẻ đẹp của con người.
b. Tám câu tiếp: Bức tranh thiên nhiên và con người Việt Bắc.
– Bức tranh mùa đông:+ Nền xanh mênh mông của núi rừng Tây Bắc được điểm xuyết những chấm “hoa chuối đỏ tươi”.→ Bức tranh mùa đông rừng Việt Bắc được tạo nên bằng vài nét chấm phá nhưng đẹp, thơ mộng, tươi tắn.
+ Hình ảnh của con người thoáng hiện qua ánh “dao gài thắt lưng”.→ Đặt con người trên đỉnh đèo cao, giữa “nắng cháy” và núi rừng hùng vĩ: tôn lên tầm vóc của con người.
– Bức tranh ngày xuân:+ Cả núi rừng Việt Bắc rộng lớn được bao phủ với màu trắng của “hoa mơ”.→ Đây là loài hoa đặc trưng, là sắc xuân riêng của đất trời Việt Bắc.
+ Hình ảnh người lao động “đan nón” hiện lên rất bình dị, đời thường.+ Động từ “chuốt”: gợi ra hình ảnh của một người đang cẩn thận, tỷ mẩn vót từng sợi giang trong niềm say mê lao động và đôi bàn tay tài hoa.
– Bức tranh ngày hè:+ Bức tranh thiên nhiên ngày hè sống động cả về âm thanh “ve kêu” và màu sắc “rừng phách đổ vàng”.+ Hình ảnh con người hiện lên giữa thiên nhiên là hình ảnh của “cô em hái măng”.
– Bức tranh đêm trăng mùa thu:+ Động từ “rọi”: gợi ra hình ảnh của ánh trăng đang xuyên qua tầng tầng lớp lớp những tán lá cây giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng.+ “Ánh trăng hoà bình”: không khí êm ả, yên bình của rừng Việt Bắc trong mùa thu hòa bình đầu tiên của đất nước.→ Rừng Việt Bắc dưới ánh trăng đẹp lộng lẫy, huyền ảo, hoang sơ.+ Hình ảnh con người hiện ra qua âm thành của tiếng hát: “Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”.
c. Đánh giá chung về nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung:+ Bức tranh thiên nhiên bốn mùa của núi rừng Việt Bắc đẹp phong phú, đa dạng.+ Đồng hiện với thiên nhiên là con người với tầm vóc lớn lao, đức tính cần cù trong lao động và sự ân nghĩa thuỷ chung.
– Nghệ thuật:+ Lối thơ trữ tình chính trị với giọng thơ ngọt ngào tha thiết.+ Thể thơ lục bát, ngôn từ giản dị, cách xưng hô mình – ta quen thuộc, những lời ướm hỏi thường thấy trong những khúc ca đối đáp.+ Chất liệu dân gian với lối vẽ tranh tứ bình, cách vẽ thường thấy trong hội họa phương Đông.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của đoạn thơ, bài thơ.
II. Bài văn mẫu Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc (Chuẩn)
Tố Hữu được coi là lá cờ đầu trong thơ ca Cách mạng. Thơ của ông vừa mang chất lãng mạn, trữ tình, vừa chứa đựng yếu tố chính trị, đặc biệt là tính dân tộc rất đậm đà. Bài thơ Việt Bắc là tác phẩm rất hay của ông, ra đời nhân một sự kiện chính trị đó là khi chiến dịch Điện Biên Phủ thắng lợi, miền Bắc hoàn toàn giải phóng, các cơ quan Chính phủ đã chuyển từ Việt Bắc về lại Hà Nội. Bài thơ Việt Bắc là những hồi tưởng về những kỉ niệm kháng chiến của quân và dân ta trên chiến khu Việt Bắc. Khổ thơ thứ 7 của bài thơ đã cho chúng ta thấy rõ được nỗi nhớ chiến khu da diết của người đi.
Nếu như bài thơ Việt Bắc được mở đầu bằng khung cảnh chia ly cùng tiếng hát đối đáp của kẻ đi người ở thì ở khổ thơ này chúng ta có thể thấy được nỗi nhớ chiến khu với cảnh và người Việt Bắc trong bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Mỗi mùa một vẻ đẹp nhưng đều mang đậm đặc trưng của Việt Bắc.
Mở đầu đoạn thơ là ướm hỏi của người đi với người ở lại mà ta vẫn thường thấy trong những khúc ca đối đáp giao duyên:
“Ta về mình có nhớ taTa về, ta nhớ những hoa cùng người”.
Vẫn là cách xưng hô thân thiết “mình – ta” cùng câu hỏi “ta về mình có nhớ ta” khiến lời thơ mang âm điệu thật ngọt ngào. Ta nghe như đó là giọng điệu tâm tình tha thiết mặn nồng của lứa đôi yêu nhau. Đối với nhà thơ, tình cảm quân dân cũng đằm thắm, mặn mà như tình yêu đôi lứa vậy! Người ra đi không chỉ nhớ thương “người” ở lại mà trong nỗi nhớ đó còn có cả “hoa” song hành cùng người. “Hoa” là hình ảnh ẩn dụ cho vẻ đẹp của thiên nhiên Việt Bắc. Thiên nhiên bốn mùa làm nền để tôn lên vẻ đẹp của con người nơi đây.
Bức tranh Việt Bắc bốn mùa xuân, hạ, thu, đông được nhà thơ Tố Hữu dựng lại bằng bốn bức tranh tứ bình, với lối vẽ truyền thống trong hội hoạ cổ phương Đông. Mở đầu bức tranh bốn mùa là khung cảnh của mùa đông rừng Việt Bắc với màu xanh mênh mông của đại ngàn điểm xuyết thêm những chấm “hoa chuối đỏ tươi”:
“Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng cháy dao gài thắt lưng”
Chỉ với một vài đường nét chấm phá, thế nhưng Tố Hữu đã mở ra bức tranh mùa đông thật sống động với đường nét đẹp hài hòa, màu sắc tươi sáng, đẹp thơ mộng, dịu dàng. Những “bông hoa chuối đỏ tươi” giữa cánh rừng già như những đốm lửa sáng sưởi ấm rừng đông đại ngàn. Bức tranh đông rừng Việt Bắc đẹp hùng vĩ, nhưng cũng không kém phần thơ mộng, ấm áp. Trên nền cảnh của đại ngàn là hình ảnh của con người thấp thoáng hiện ra trên “đèo cao”, dưới ánh nắng cháy bỏng và bóng dáng “dao gài thắt lưng”. “Dao gài thắt lưng” là đặc trưng đi rừng của những người dân Việt Bắc. Trong nắng chiều đang “cháy”, ánh dao ấy lóe lên giữa thiên nhiên để ta nhận ra có con người đang hiện diện giữa màu xanh thăm thẳm của cánh rừng. Đặt con người nơi “đèo cao” giữa “nắng cháy” và khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, Tố Hữu đã tôn lên tầm vóc của con người, lớn lao, mạnh mẽ ngang tầm cùng thiên nhiên, vũ trụ. Đó cũng là tầm vóc của những con người trên chiến khu cách mạng trong thời đại anh hùng.
Bức tranh thứ hai là hình ảnh của mùa xuân hiện lên trên đất chiến khu, cả Việt Bắc được thay một màu áo mới:
“Ngày xuân mơ nở trắng rừngNhớ người đan nón chuốt từng sợi giang”
Cảnh âm u của rừng đại ngàn trời đông nay được thay bằng màu “mơ nở trắng rừng”. Cả không gian rộng lớn mênh mông của chiến khu Việt Bắc được khoác lên mình màu trắng của “hoa mơ”. Việt Bắc đẹp thơ mộng, lộng lẫy, tinh khôi và tràn trề sức sống của mùa xuân phơi phới. Nếu như miền Bắc có hoa đào hồng thắm, miền Nam có mai vàng rực rỡ thì Tố Hữu đã tinh tế khi nhận ra màu trắng của hoa mơ chính là màu sắc đặc trưng cho mùa xuân ở xứ sở này. Trong nỗi nhớ hướng về Việt Bắc của người đi, hình ảnh con người Việt Bắc vẫn giữ vị trí trung tâm của bức tranh. Hình ảnh của một người “đan nón” bình dị, đời thường hiện lên thật rõ ràng qua lời thơ của Tố Hữu. Động từ “chuốt” đã làm hiện lên hình ảnh của một con người đang cẩn mẫn, tỉ mẩn, cẩn thận vót từng “sợi giang” mảnh mai với niềm say mê lao động và bàn tay khéo léo tài hoa.
Bước sang bức tranh về cảnh ngày hè trên chiến khu Việt Bắc:
“Ve kêu rừng phách đổ vàngNhớ cô em gái hái măng một mình”
Mùa hè Việt Bắc cả không gian tràn ngập tiếng ve kêu. Đây là thứ âm thanh đặc trưng quen thuộc báo hiệu cho mùa hè đã sang. Ta cũng đã từng thấy tiếng ve kêu trong thơ của Nguyễn Trãi từ thế kỉ 15: “Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương” nhưng sắc hạ của Việt Bắc vẫn mang những nét rất riêng của mình, đó là hình ảnh của “rừng phách đổ vàng”. Phách là loài cây thân gỗ, thường mọc thành rừng và là đặc trưng của chiến khu Việt Bắc. Khi mùa đến, những cây phách sẽ nở ra những bông hoa vàng chói dưới ánh mặt trời. Cả Việt Bắc khi ấy được bao phủ bởi màu vàng lộng lẫy của hoa phách khiến cho mùa hè ở nơi đây thật rực rỡ, rạng ngời. Động từ “đổ” được Tố Hữu tinh tế sử dụng để miêu tả khung cảnh của cả rừng phách đột ngột đồng loạt trổ hoa vàng. Sắc hạ của đất chiến khu không chỉ náo nức bởi âm thanh và còn rực rỡ màu vàng sống động!
Trong nỗi nhớ của mình, nhà thơ đã làm đồng hiện của hình ảnh của thiên nhiên và con người:
“Nhớ cô em gái hái măng một mình”
Cách gọi “em gái” là cách gọi thân thương, trìu mến của nhà thơ với những người con gái nơi đất chiến khu. Bởi với ông, Việt Bắc không chỉ là nơi chiến khu cách mạng mà còn là một đại gia đình gắn bó, thân thiết, yêu thương. Động từ “hái” được Tố Hữu đặt trong câu gợi ra cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng, dịu dàng, thanh thoát của một người con gái duyên dáng đang đi kiếm tìm những búp măng non. Đặt cô gái đi “hái măng một mình” giữa đại ngàn Việt Bắc đã tôn lên vẻ chịu thương, chịu khó, nét cần cù trong lao động của con người nơi đất chiến khu. Đồng thời nó còn khiến cho cảnh rừng Việt Bắc trở nên thơ mộng, sống động, tràn trề sinh khí của sự sống con người.
Khép lại khổ thơ là hình ảnh của đêm trăng rừng Việt Bắc:
“Rừng thu trăng rọi hòa bìnhNhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”
Ta đã từng bắt gặp hình ảnh của một đêm trăng khác trên chiến khu Việt Bắc của Hồ Chí Minh “Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”. Thế nhưng khi đọc thơ Tố Hữu, ta không khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp của đêm trăng trên chiến khu thêm một lần nữa. Chỉ với một từ “rọi” bình dị, quen thuộc nhưng nhà thơ đã thâu tóm được hết vẻ đẹp mang đặc trưng của rừng Việt Bắc. Giữa không gian tịch mịch của núi rừng đại ngàn trong đêm, ánh trăng từ trên cao rót xuống, xuyên qua tầng tầng lớp lớp những tán lá cây khiến cho thiên nhiên Việt Bắc vừa đẹp thơ mộng lại hư ảo diệu kì. Ánh trăng ấy chứa đựng sự huyền bí ngàn đời hoang sơ của núi rừng Việt Bắc. Nó còn gợi lên không khí yên bình của đêm rừng Việt Bắc của mùa thu hòa bình đầu tiên của đất nước khi chiến khu Việt Bắc không còn âm vang tiếng súng rền.
Trên nền cảnh của thiên nhiên, con người Việt Bắc hiện ra qua âm thanh tiếng hát văng vẳng giữa núi rừng đêm tĩnh mịch. Tiếng hát ấy làm xao động cả không gian yên tĩnh của núi rừng, thổi vào đó luồng hơi thở của sự sống khiến núi rừng nơi đây trở nên thơ mộng hơn, ấm áp hơn và tràn đầy sinh khí hơn. Nghe tiếng hát nhưng ta còn thấy được cả nỗi lòng của người đang hát với những “ân tình thuỷ chung”. Điều đó cho thấy sự gắn bó thân thiết bằng cả trái tim, bằng sự đồng điệu tâm hồn giữa người nghe và người hát. Tình cảm đó là sự gắn bó, là tình cảm của quân và dân, tình cảm của những người dân Việt Bắc với cách mạng trong suốt 15 năm gian khổ cùng nhau.
Đại từ “ai” thường được sử dụng rất nhiều trong các khúc ca giao duyên. Tố Hữu kế thừa truyền thống của thơ ca dân tộc, điều đó tạo nên phong vị dân gian, tinh thần dân tộc rất đậm đà trong thơ Tố Hữu. Tình cảm quân dân ở nơi chiến khu này cũng từ đó mà gần gũi, gắn bó như tình yêu đôi lứa.
Đoạn thơ thứ 7 trong tác phẩm Việt Bắc đã cho ta thấy được bức tranh thiên nhiên đẹp rực rỡ và đa dạng, mỗi mùa một vẻ của chiến khu Việt Bắc. Đồng hiện cùng thiên nhiên là hình ảnh của con người Việt Bắc cần cù, chịu khó, với đôi bàn tay tài hoa và tấm lòng thuỷ chung nghĩa tình. Đoạn thơ cũng ghi lại những đặc trưng riêng trong phong cách nghệ thuật thơ Tố Hữu. Đó là lối thơ trữ tình chính trị với giọng thơ ngọt ngào, da diết. Đặc biệt ta còn thấy tính dân tộc rất đậm đà được thể hiện qua thể thơ lục bát truyền thống, ngôn từ mộc mạc, giản dị, cách xưng hô mình – ta, những lời ướm hỏi trong những khúc ca đối đáp. Ngoài ra, ta còn thấy Tố Hữu huy động cả chất liệu văn hoá dân gian với lối vẽ tranh tứ bình, cách vẽ chấm phá thường thấy trong hội họa phương Đông.
Thông qua đoạn thơ thứ bảy của bài thơ Việt Bắc, ta thấy được bức tranh thiên nhiên và con người đất chiến khu đẹp lộng lẫy. Việt Bắc là khúc hùng ca, tình ca về cách mạng, về kháng chiến, về quân và dân ta. Nó còn nhắc nhở chúng ta về sự thuỷ chung ân nghĩa của cách mạng, của con người Việt Nam.
——————HẾT——————
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-kho-tho-thu-7-trong-bai-viet-bac-69407n.aspx Để tìm hiểu sâu hơn, kỹ hơn về tác phẩm Việt Bắc này, mời các bạn cùng tham khảo các bài viết khác về tác phẩm này như: Phân tích tính dân tộc trong 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc, Phân tích khung cảnh ra trận trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu, Phân tích tình cảm của người ra đi trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu, Cảm nhận về hình tượng thiên nhiên và con người Việt Bắc trong đoạn thơ: Ta về, mình có nhớ ta….

Việt Bắc là khúc tình ca về cách mạng, về kháng chiến và con người ở đất chiến khu. Bài viết Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc sẽ giúp các em thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên và con người lao động ở nơi chiến khu. Đồng thời các em cũng thấy được tấm lòng sâu nặng, ơn nghĩa thuỷ chung mà tác giả Tố Hữu muốn gửi tới con người ở chiến khu Việt Bắc.
Đề bài: Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc
I. Dàn ý Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Tố Hữu, tác phẩm “Việt Bắc và khổ 7 bài thơ.
2. Thân bài:
a. Hai câu đầu: Khái quát nỗi nhớ:
– Mở đầu là lời của người đi nói với người ở, là lời ướm hỏi thường thấy trong những khúc ca đối đáp: “Mình về mình có nhớ ta/ Ta về ta nhớ những hoa cùng người”.– Cách xưng hô thân thiết “mình-ta” cùng câu hỏi “Mình về mình có nhớ ta”: mang âm điệu tha thiết ngọt ngào như của đôi lứa yêu nhau.– “Hoa”: hình ảnh ẩn dụ cho thiên nhiên Việt Bắc, thiên nhiên tôn lên vẻ đẹp của con người.
b. Tám câu tiếp: Bức tranh thiên nhiên và con người Việt Bắc.
– Bức tranh mùa đông:+ Nền xanh mênh mông của núi rừng Tây Bắc được điểm xuyết những chấm “hoa chuối đỏ tươi”.→ Bức tranh mùa đông rừng Việt Bắc được tạo nên bằng vài nét chấm phá nhưng đẹp, thơ mộng, tươi tắn.
+ Hình ảnh của con người thoáng hiện qua ánh “dao gài thắt lưng”.→ Đặt con người trên đỉnh đèo cao, giữa “nắng cháy” và núi rừng hùng vĩ: tôn lên tầm vóc của con người.
– Bức tranh ngày xuân:+ Cả núi rừng Việt Bắc rộng lớn được bao phủ với màu trắng của “hoa mơ”.→ Đây là loài hoa đặc trưng, là sắc xuân riêng của đất trời Việt Bắc.
+ Hình ảnh người lao động “đan nón” hiện lên rất bình dị, đời thường.+ Động từ “chuốt”: gợi ra hình ảnh của một người đang cẩn thận, tỷ mẩn vót từng sợi giang trong niềm say mê lao động và đôi bàn tay tài hoa.
– Bức tranh ngày hè:+ Bức tranh thiên nhiên ngày hè sống động cả về âm thanh “ve kêu” và màu sắc “rừng phách đổ vàng”.+ Hình ảnh con người hiện lên giữa thiên nhiên là hình ảnh của “cô em hái măng”.
– Bức tranh đêm trăng mùa thu:+ Động từ “rọi”: gợi ra hình ảnh của ánh trăng đang xuyên qua tầng tầng lớp lớp những tán lá cây giữa không gian tĩnh mịch của núi rừng.+ “Ánh trăng hoà bình”: không khí êm ả, yên bình của rừng Việt Bắc trong mùa thu hòa bình đầu tiên của đất nước.→ Rừng Việt Bắc dưới ánh trăng đẹp lộng lẫy, huyền ảo, hoang sơ.+ Hình ảnh con người hiện ra qua âm thành của tiếng hát: “Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”.
c. Đánh giá chung về nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung:+ Bức tranh thiên nhiên bốn mùa của núi rừng Việt Bắc đẹp phong phú, đa dạng.+ Đồng hiện với thiên nhiên là con người với tầm vóc lớn lao, đức tính cần cù trong lao động và sự ân nghĩa thuỷ chung.
– Nghệ thuật:+ Lối thơ trữ tình chính trị với giọng thơ ngọt ngào tha thiết.+ Thể thơ lục bát, ngôn từ giản dị, cách xưng hô mình – ta quen thuộc, những lời ướm hỏi thường thấy trong những khúc ca đối đáp.+ Chất liệu dân gian với lối vẽ tranh tứ bình, cách vẽ thường thấy trong hội họa phương Đông.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của đoạn thơ, bài thơ.
II. Bài văn mẫu Cảm nhận khổ thơ thứ 7 trong bài Việt Bắc (Chuẩn)
Tố Hữu được coi là lá cờ đầu trong thơ ca Cách mạng. Thơ của ông vừa mang chất lãng mạn, trữ tình, vừa chứa đựng yếu tố chính trị, đặc biệt là tính dân tộc rất đậm đà. Bài thơ Việt Bắc là tác phẩm rất hay của ông, ra đời nhân một sự kiện chính trị đó là khi chiến dịch Điện Biên Phủ thắng lợi, miền Bắc hoàn toàn giải phóng, các cơ quan Chính phủ đã chuyển từ Việt Bắc về lại Hà Nội. Bài thơ Việt Bắc là những hồi tưởng về những kỉ niệm kháng chiến của quân và dân ta trên chiến khu Việt Bắc. Khổ thơ thứ 7 của bài thơ đã cho chúng ta thấy rõ được nỗi nhớ chiến khu da diết của người đi.
Nếu như bài thơ Việt Bắc được mở đầu bằng khung cảnh chia ly cùng tiếng hát đối đáp của kẻ đi người ở thì ở khổ thơ này chúng ta có thể thấy được nỗi nhớ chiến khu với cảnh và người Việt Bắc trong bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Mỗi mùa một vẻ đẹp nhưng đều mang đậm đặc trưng của Việt Bắc.
Mở đầu đoạn thơ là ướm hỏi của người đi với người ở lại mà ta vẫn thường thấy trong những khúc ca đối đáp giao duyên:
“Ta về mình có nhớ taTa về, ta nhớ những hoa cùng người”.
Vẫn là cách xưng hô thân thiết “mình – ta” cùng câu hỏi “ta về mình có nhớ ta” khiến lời thơ mang âm điệu thật ngọt ngào. Ta nghe như đó là giọng điệu tâm tình tha thiết mặn nồng của lứa đôi yêu nhau. Đối với nhà thơ, tình cảm quân dân cũng đằm thắm, mặn mà như tình yêu đôi lứa vậy! Người ra đi không chỉ nhớ thương “người” ở lại mà trong nỗi nhớ đó còn có cả “hoa” song hành cùng người. “Hoa” là hình ảnh ẩn dụ cho vẻ đẹp của thiên nhiên Việt Bắc. Thiên nhiên bốn mùa làm nền để tôn lên vẻ đẹp của con người nơi đây.
Bức tranh Việt Bắc bốn mùa xuân, hạ, thu, đông được nhà thơ Tố Hữu dựng lại bằng bốn bức tranh tứ bình, với lối vẽ truyền thống trong hội hoạ cổ phương Đông. Mở đầu bức tranh bốn mùa là khung cảnh của mùa đông rừng Việt Bắc với màu xanh mênh mông của đại ngàn điểm xuyết thêm những chấm “hoa chuối đỏ tươi”:
“Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Đèo cao nắng cháy dao gài thắt lưng”
Chỉ với một vài đường nét chấm phá, thế nhưng Tố Hữu đã mở ra bức tranh mùa đông thật sống động với đường nét đẹp hài hòa, màu sắc tươi sáng, đẹp thơ mộng, dịu dàng. Những “bông hoa chuối đỏ tươi” giữa cánh rừng già như những đốm lửa sáng sưởi ấm rừng đông đại ngàn. Bức tranh đông rừng Việt Bắc đẹp hùng vĩ, nhưng cũng không kém phần thơ mộng, ấm áp. Trên nền cảnh của đại ngàn là hình ảnh của con người thấp thoáng hiện ra trên “đèo cao”, dưới ánh nắng cháy bỏng và bóng dáng “dao gài thắt lưng”. “Dao gài thắt lưng” là đặc trưng đi rừng của những người dân Việt Bắc. Trong nắng chiều đang “cháy”, ánh dao ấy lóe lên giữa thiên nhiên để ta nhận ra có con người đang hiện diện giữa màu xanh thăm thẳm của cánh rừng. Đặt con người nơi “đèo cao” giữa “nắng cháy” và khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, Tố Hữu đã tôn lên tầm vóc của con người, lớn lao, mạnh mẽ ngang tầm cùng thiên nhiên, vũ trụ. Đó cũng là tầm vóc của những con người trên chiến khu cách mạng trong thời đại anh hùng.
Bức tranh thứ hai là hình ảnh của mùa xuân hiện lên trên đất chiến khu, cả Việt Bắc được thay một màu áo mới:
“Ngày xuân mơ nở trắng rừngNhớ người đan nón chuốt từng sợi giang”
Cảnh âm u của rừng đại ngàn trời đông nay được thay bằng màu “mơ nở trắng rừng”. Cả không gian rộng lớn mênh mông của chiến khu Việt Bắc được khoác lên mình màu trắng của “hoa mơ”. Việt Bắc đẹp thơ mộng, lộng lẫy, tinh khôi và tràn trề sức sống của mùa xuân phơi phới. Nếu như miền Bắc có hoa đào hồng thắm, miền Nam có mai vàng rực rỡ thì Tố Hữu đã tinh tế khi nhận ra màu trắng của hoa mơ chính là màu sắc đặc trưng cho mùa xuân ở xứ sở này. Trong nỗi nhớ hướng về Việt Bắc của người đi, hình ảnh con người Việt Bắc vẫn giữ vị trí trung tâm của bức tranh. Hình ảnh của một người “đan nón” bình dị, đời thường hiện lên thật rõ ràng qua lời thơ của Tố Hữu. Động từ “chuốt” đã làm hiện lên hình ảnh của một con người đang cẩn mẫn, tỉ mẩn, cẩn thận vót từng “sợi giang” mảnh mai với niềm say mê lao động và bàn tay khéo léo tài hoa.
Bước sang bức tranh về cảnh ngày hè trên chiến khu Việt Bắc:
“Ve kêu rừng phách đổ vàngNhớ cô em gái hái măng một mình”
Mùa hè Việt Bắc cả không gian tràn ngập tiếng ve kêu. Đây là thứ âm thanh đặc trưng quen thuộc báo hiệu cho mùa hè đã sang. Ta cũng đã từng thấy tiếng ve kêu trong thơ của Nguyễn Trãi từ thế kỉ 15: “Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương” nhưng sắc hạ của Việt Bắc vẫn mang những nét rất riêng của mình, đó là hình ảnh của “rừng phách đổ vàng”. Phách là loài cây thân gỗ, thường mọc thành rừng và là đặc trưng của chiến khu Việt Bắc. Khi mùa đến, những cây phách sẽ nở ra những bông hoa vàng chói dưới ánh mặt trời. Cả Việt Bắc khi ấy được bao phủ bởi màu vàng lộng lẫy của hoa phách khiến cho mùa hè ở nơi đây thật rực rỡ, rạng ngời. Động từ “đổ” được Tố Hữu tinh tế sử dụng để miêu tả khung cảnh của cả rừng phách đột ngột đồng loạt trổ hoa vàng. Sắc hạ của đất chiến khu không chỉ náo nức bởi âm thanh và còn rực rỡ màu vàng sống động!
Trong nỗi nhớ của mình, nhà thơ đã làm đồng hiện của hình ảnh của thiên nhiên và con người:
“Nhớ cô em gái hái măng một mình”
Cách gọi “em gái” là cách gọi thân thương, trìu mến của nhà thơ với những người con gái nơi đất chiến khu. Bởi với ông, Việt Bắc không chỉ là nơi chiến khu cách mạng mà còn là một đại gia đình gắn bó, thân thiết, yêu thương. Động từ “hái” được Tố Hữu đặt trong câu gợi ra cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng, dịu dàng, thanh thoát của một người con gái duyên dáng đang đi kiếm tìm những búp măng non. Đặt cô gái đi “hái măng một mình” giữa đại ngàn Việt Bắc đã tôn lên vẻ chịu thương, chịu khó, nét cần cù trong lao động của con người nơi đất chiến khu. Đồng thời nó còn khiến cho cảnh rừng Việt Bắc trở nên thơ mộng, sống động, tràn trề sinh khí của sự sống con người.
Khép lại khổ thơ là hình ảnh của đêm trăng rừng Việt Bắc:
“Rừng thu trăng rọi hòa bìnhNhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”
Ta đã từng bắt gặp hình ảnh của một đêm trăng khác trên chiến khu Việt Bắc của Hồ Chí Minh “Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”. Thế nhưng khi đọc thơ Tố Hữu, ta không khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp của đêm trăng trên chiến khu thêm một lần nữa. Chỉ với một từ “rọi” bình dị, quen thuộc nhưng nhà thơ đã thâu tóm được hết vẻ đẹp mang đặc trưng của rừng Việt Bắc. Giữa không gian tịch mịch của núi rừng đại ngàn trong đêm, ánh trăng từ trên cao rót xuống, xuyên qua tầng tầng lớp lớp những tán lá cây khiến cho thiên nhiên Việt Bắc vừa đẹp thơ mộng lại hư ảo diệu kì. Ánh trăng ấy chứa đựng sự huyền bí ngàn đời hoang sơ của núi rừng Việt Bắc. Nó còn gợi lên không khí yên bình của đêm rừng Việt Bắc của mùa thu hòa bình đầu tiên của đất nước khi chiến khu Việt Bắc không còn âm vang tiếng súng rền.
Trên nền cảnh của thiên nhiên, con người Việt Bắc hiện ra qua âm thanh tiếng hát văng vẳng giữa núi rừng đêm tĩnh mịch. Tiếng hát ấy làm xao động cả không gian yên tĩnh của núi rừng, thổi vào đó luồng hơi thở của sự sống khiến núi rừng nơi đây trở nên thơ mộng hơn, ấm áp hơn và tràn đầy sinh khí hơn. Nghe tiếng hát nhưng ta còn thấy được cả nỗi lòng của người đang hát với những “ân tình thuỷ chung”. Điều đó cho thấy sự gắn bó thân thiết bằng cả trái tim, bằng sự đồng điệu tâm hồn giữa người nghe và người hát. Tình cảm đó là sự gắn bó, là tình cảm của quân và dân, tình cảm của những người dân Việt Bắc với cách mạng trong suốt 15 năm gian khổ cùng nhau.
Đại từ “ai” thường được sử dụng rất nhiều trong các khúc ca giao duyên. Tố Hữu kế thừa truyền thống của thơ ca dân tộc, điều đó tạo nên phong vị dân gian, tinh thần dân tộc rất đậm đà trong thơ Tố Hữu. Tình cảm quân dân ở nơi chiến khu này cũng từ đó mà gần gũi, gắn bó như tình yêu đôi lứa.
Đoạn thơ thứ 7 trong tác phẩm Việt Bắc đã cho ta thấy được bức tranh thiên nhiên đẹp rực rỡ và đa dạng, mỗi mùa một vẻ của chiến khu Việt Bắc. Đồng hiện cùng thiên nhiên là hình ảnh của con người Việt Bắc cần cù, chịu khó, với đôi bàn tay tài hoa và tấm lòng thuỷ chung nghĩa tình. Đoạn thơ cũng ghi lại những đặc trưng riêng trong phong cách nghệ thuật thơ Tố Hữu. Đó là lối thơ trữ tình chính trị với giọng thơ ngọt ngào, da diết. Đặc biệt ta còn thấy tính dân tộc rất đậm đà được thể hiện qua thể thơ lục bát truyền thống, ngôn từ mộc mạc, giản dị, cách xưng hô mình – ta, những lời ướm hỏi trong những khúc ca đối đáp. Ngoài ra, ta còn thấy Tố Hữu huy động cả chất liệu văn hoá dân gian với lối vẽ tranh tứ bình, cách vẽ chấm phá thường thấy trong hội họa phương Đông.
Thông qua đoạn thơ thứ bảy của bài thơ Việt Bắc, ta thấy được bức tranh thiên nhiên và con người đất chiến khu đẹp lộng lẫy. Việt Bắc là khúc hùng ca, tình ca về cách mạng, về kháng chiến, về quân và dân ta. Nó còn nhắc nhở chúng ta về sự thuỷ chung ân nghĩa của cách mạng, của con người Việt Nam.
——————HẾT——————
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-kho-tho-thu-7-trong-bai-viet-bac-69407n.aspx Để tìm hiểu sâu hơn, kỹ hơn về tác phẩm Việt Bắc này, mời các bạn cùng tham khảo các bài viết khác về tác phẩm này như: Phân tích tính dân tộc trong 8 câu đầu bài thơ Việt Bắc, Phân tích khung cảnh ra trận trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu, Phân tích tình cảm của người ra đi trong bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu, Cảm nhận về hình tượng thiên nhiên và con người Việt Bắc trong đoạn thơ: Ta về, mình có nhớ ta….

#Cảm #nhận #khổ #thơ #thứ #trong #bài #Việt #Bắc


  • Tổng hợp: Wiki Secret
  • #Cảm #nhận #khổ #thơ #thứ #trong #bài #Việt #Bắc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button