Cảm nghĩ về cây xoài trong sân trường em

Mối người trong số chúng ta đếu có một loài cây mình yêu thích. Tôi cũng vậy. Loài cây tôi yêu chính là hàng cây xoài trường tôi- trường THCS Nam Trung Yên.

Hàng xoài đó được trồng khi nhà trường thành lập – năm 2008. Hồi đó, hàng cây xoài còn bé chứ không to lớn như bây giờ. Các anh chị những niên khóa đầu tiên đã tưới cây, chăm bẫm, đuổi sâu hại và trồng hàng rào để cây vin vào đó mà không bị quật đổ trong những ngày mưa bão. Giờ cây cao lớn, xanh tốt vô cùng và cho trái đều từng năm. Mùa hạ, cây ra hoa. Dưới ánh nắng mặt trời, hoa xoài màu trắng đục như sữa. Hoa có hương thơm thoang thoảng, nhẹ dịu. Hương hoa bay vào trong lớp học xua tan đi sự oi bức, ngột ngạt của buổi trưa hè. Rồi những cơn gió heo may tràn về. A! Mùa thu tới. Những quả xoài xanh bắt đầu xuât hiện lấp ló sau những cành cây.Thầy trò trường Nam Trung Yên rất vui mừng vì đó là thành quả mà chúng tôi đã vun đắp trong suốt năm năm qua. Chùm xoài chín thì đã sang đông. Những chùm xoài đó luôn là niềm khát khao của học sinh chúng tôi, nhưng nhớ lời day của cô Hiệu trưởng: “cây xoài là của chung” nên chúng tôi bảo nhau không được hái xoài. Khi xoài thu hoạch cũng là lúc Tết đến, xuân về. Lúc này, cây có màu xanh mơn mởn, bắt mắt của lá.. Cây trở thành một “chiếc ô” lý tưởng cho chúng tôi, vừa để đọc thơ, văn, vừa để ngắm nhìn khung cảnh yên tĩnh buổi sáng sớm của ngôi trường.

Có lẽ, với mọi người, cây xoài chỉ là một loài cây ăn trái, nhưng với chúng tôi, cây xoài có ý nghĩa vô cùng to lớn. Mùa xuân, màu xanh tươi của lá xoài và lộc non là một nguồn cảm hứng thơ văn cho chúng tôi. Mùa hạ, xoài là chỗ trú nắng, trú mưa của học trò chúng tôi. Còn gì tuyệt vời hơn khi gió thổi mát rượi được ngồi dưới gốc cây xoài, tán gẫu với bạn bè và được cảm nhận mùi hương dịu nhẹ của hoa xoài. Mùa thu đến, những chùm xoài bám chặt vào cành và lá như chẳng muốn rời. Cành cây như một cánh tay to khỏe, lực lưỡng luôn che chở, bao bọc cho chùm xoài chĩu nặng dần. Phải chăng đó cũng giống như bố mẹ, thầy cô của chúng ta, luôn bảo vệ, che chở cho chúng ta? Nó cũng nhắc cho chúng tôi rằng không bao giờ được quên ơn bố mẹ, thầy cô mình. Mùa đông, cây xoài rụng một chút lá. Chúng tôi sử dụng chúng tạo thành một số đồ chơi ngộ nghĩnh. Cây xoài cũng như một người bạn luôn sẻ chia, an ủi chúng tôi những lúc vui buồn. Khi một bạn khóc dưới gốc cây vì điểm kém, cây rì rào cành lá để an ủi, động viên bạn cố gắng. Khi có bạn đi thi Toán cấp quận đoạt giải, cây lao xao, lao xao như đang chung vui cùng bạn đó.

Ngoài việc cây xoài là một người bạn, cây cũng là một kỉ niệm đáng nhớ với tôi sau một năm gắn bó với mái trường thân yêu. Tôi còn nhớ một hôm (khi đang học lớp 6), nhìn hàng xoài, tôi nảy ra một ý nghĩ “ngây thơ” rằng việc khắc tên lên trên thân cây để khẳng định việc cây xoài “đã có chủ” là không có gì sai cả. Thế là tôi cầm thanh sắt nhọn vô tư khắc tên mình lên thân cây. Không may thầy tổng giám thị đi ngang qua và bắt gặp. Tôi lo lắng không biết thầy có phạt tôi không? Nhưng không, thầy không làm vậy mà thầy chỉ nhẹ nhàng giải thích: “Em hãy nhìn xem. Việc em khắc tên lên thân cây chẳng khác gì việc em khắc lên da thịt mình vậy. Cây xoài cũng như em, nó cũng có tâm hồn. Nó có thể khóc vì vết cứa đó, chỉ có điều em không nghe, không cảm nhận được mà thôi!”. Nghe thầy nói, tôi giật mình nhìn lại, thân cây đang rỉ máu theo đường cắt của tôi. Hình như… cây đang khóc. Tôi thấy lòng mình cũng đau đớn như có ai cứa vào. Từ đó, tôi thề với lòng mình rằng sẽ không bao giờ làm đau, hay làm tổn thương mọi người, cây cỏ cũng như các loài động vật. Tôi thường cùng các bạn đi tưới nước cho cây. Nhìn cây xoài vẫy vẫy “đôi tay” xù xì như cảm ơn, tôi thấy vui hơn rất nhiều.

Cây xoài đã tạo nên một chương sách trong cả cuốn sách tuổi học trò của chúng tôi. Cây xoài đã trở thành một hình bóng đẹp đẽ. Ôi, cây xoài thân yêu! Bạn sẽ mãi là hình ảnh đẹp đọng lại trong trái tim tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button